雙溪雲老寄示佳句及新茶用來韻為謝

宋代 曹勛
老去光陰不問春,只思麋鹿與為群。 每求書附風前雁,便想山深日暮雲。 鉛槧塵勞應念我,詩章棋局久思君。 新茶仍副清新句,碌碌粗官愧少文。
lǎo guāng yīn wèn chūn   zhǐ 鹿 wèi qún
měi qiú shū fēng qián yàn   biàn 便 xiǎng shān shēn yún
qiān qiàn chén láo yīng niàn   shī zhāng jiǔ jūn
xīn chá réng qīng xīn   guān kuì shǎo wén