雙溪方伯夏初見過就飲石几留詩次韻

明代 李夢陽
孤城春氣輚溫風,石几閒門夏樹中。遇客便移杯酒玩,題詩今得故人同。 猶驚鳥動花紛落,況值日斜樽不空。晚暮蒼茫萬里色,賴君長劍倚崆峒。
chéng chūn zhàn wēn fēng   shí xián mén xià shù zhōng biàn 便 bēi jiǔ wán   shī jīn rén tóng    
yóu jīng niǎo dòng huā fēn luò   kuàng zhí xié zūn kōng wǎn cāng máng wàn lài   jūn cháng jiàn kōng tóng