雙頭蓮·一抹殘霞

宋代 周邦彥
一抹殘霞,幾行新雁,天染雲斷,紅迷陣影,隱約望中,點破晚空澄碧。助秋色。門掩西風,橋橫斜照,青翼未來,濃塵自起,咫尺鳳幃,合有人相識。嘆乖隔。知甚時恣與,同攜歡適。度曲傳觴,並韉飛轡,綺陌畫堂連夕。樓頭千里,帳底三更,盡堪淚滴。怎生向,無聊但只聽消息。
cán xiá   xíng xīn yàn   tiān rǎn yún duàn   hóng zhèn yǐng   yǐn yuē wàng zhōng   diǎn wǎn kōng chéng zhù qiū mén yǎn 西 fēng   qiáo héng xié zhào   qīng wèi lái   nóng chén   zhǐ chǐ fèng wéi   yǒu rén xiàng shí tàn guāi zhī shén shí   tóng xié huān shì chuán shāng   bìng jiān fēi pèi   huà táng lián lóu tóu qiān   zhàng sān gēng   jǐn kān lèi zěn shēng xiàng   liáo dàn zhǐ tīng xiāo xi