【雙調】風入松 寓意

元代 湯舜民
杜鵑啼過落花多,天氣近清和。道人不管公家事,一樽酒撫掌而歌。吞海壯 懷寂寞,看山老眼摩挲。六龍飛去迅如梭,誰挽魯陽戈?百年半逐雲飛盡,青山 舊白髮婆娑。但是石田茅屋,休言金谷銅駝。 尋春不遇 洞房香冷辟寒犀,花壓翠簾低。弱紅嬌黛春無力,素鸞玉燕斜飛。鴛枕雨 雲幽夢,鮫綃風月須題。一聲啼畫樓西,屈指又春歸。等閒老卻鉛華粉,綠陰 滿青子累累。莫問劉晨去遠,可憐杜牧來遲。 錢塘即景 亂雲如葉雨如絲,梅子乍青時。小□□□□餘事,北窗下美酒盈卮。翠碗蔗 溶蜜汁,鑾□藕□□□。□□當戶碧參差,掩映萬年枝。江南舶棹隨風至,烏紗 潤白苧滋滋。未擬蘭舟避暑,且將紈扇題詩。 題貨郎擔兒 杏花天氣日融融,香霧藹簾櫳。數聲何處蛇皮鼓,琅琅過金水橋東。閨閣喚 回幽夢,街衢忙殺兒童 肚然一叟半龍鍾,知是甚家風。擔頭無限□□物,希奇 樣簇簇叢叢。不見木公久矣,可憐多少形容。
juān guò luò huā duō   tiān jìn qīng dào rén guǎn gōng jiā shì   zūn jiǔ zhǎng ér tūn hǎi zhuàng
huái   kàn shān lǎo yǎn liù lóng fēi xùn suō   shuí wǎn yáng   bǎi nián bàn zhú yún fēi jǐn   qīng shān
jiù bái suō dàn shì shí tián máo   xiū yán jīn tóng tuó 。      xún chūn
dòng fáng xiāng lěng hán   huā cuì lián ruò hóng jiāo dài chūn   luán   yàn xié fēi yuān zhěn
yún yōu mèng   jiāo xiāo fēng yuè shēng   huà lóu 西   zhǐ yòu chūn guī děng xián lǎo què qiān huá fěn   yīn
mǎn 滿 qīng lěi lěi wèn liú chén yuǎn   lián lái chí 。      qián táng jǐng
luàn yún   méi zi zhà qīng shí xiǎo         shì   běi chuāng xià měi jiǔ yíng zhī cuì wǎn zhè
róng zhī   luán   ǒu           dàng cēn   yǎn yìng wàn nián zhī jiāng nán zhào suí fēng zhì   shā
rùn bái zhù wèi lán zhōu shǔ   qiě jiāng wán shàn shī 。      huò láng dān ér
xìng huā tiān róng róng   xiāng ǎi lián lóng shù shēng chǔ shé   láng láng guò jīn shuǐ qiáo dōng guī huàn
huí yōu mèng   jiē máng shā ér tóng     rán sǒu bàn lóng zhōng   zhī shì shèn jiā fēng dān tóu xiàn      
yàng cóng cóng jiàn gōng jiǔ   lián duō shǎo xíng róng