霜天雜興

宋代 陸游
萬鼓風聲吼屋邊,老人裘褲旋裝綿。 晨梳墮發知衰甚,夜枕聞雞尚慨然。 身後文章空飽蠹,眼前交舊半沉泉。 飯蔬飲水平生慣,恥向天公更乞憐。
wàn fēng shēng hǒu biān   lǎo rén qiú xuán zhuāng mián 綿
chén shū duò zhī shuāi shén   zhěn wén shàng kǎi rán
shēn hòu wén zhāng kōng bǎo   yǎn qián jiāo jiù bàn chén quán
fàn shū yǐn shuǐ píng shēng guàn   chǐ xiàng tiān gōng gèng lián