霜天曉角(又)

宋代 韓淲
雨收雲薄。有底情懷惡。一段春風花事,吟得就、又忘卻。 海棠紅未落。細細流霞酌。選甚蠅營狗苟,皆現定、有何錯。
shōu yún báo yǒu qíng huái è duàn chūn fēng huā shì   yín jiù yòu wàng què
hǎi táng hóng wèi luò liú xiá zhuó xuǎn shèn yíng yíng gǒu gǒu   jiē xiàn dìng yǒu cuò