霜天曉角·為花問月

宋代 吳潛
為花問月,誰把金瑰屑。 猶有殘英剩蕊,秋向老、香逾冽。 且莫都攀折,有個人愁絕。 縱使姮娥念舊,星星鬢、如何說。
wèi huā wèn yuè   shuí jīn guī xiè
yóu yǒu cán yīng shèng ruǐ   qiū xiàng lǎo xiāng liè
qiě dōu pān zhé   yǒu rén chóu jué
zòng shǐ 使 héng é niàn jiù   xīng xing bìn shuō