霜天曉角(樓下梅一株,經冬無一花。春半忽開,一萼梢頭出萬紅中因賦之)

宋代 劉辰翁
經年寂寞。已負花前約。忽向紅梅側畔,開點雪、有人覺。 不開何似莫。百梢才一萼。卻問壽陽宮額,兩三蕊、怎能著。
jīng nián huā qián yuē xiàng hóng méi pàn   kāi diǎn xuě yǒu rén jué
kāi bǎi shāo cái è què wèn shòu yáng gōng é   liǎng sān ruǐ zěn néng zhù