雙樹海棠

宋代 徐積
此花出在海州東,千濤萬浪圍山峰。不知誰是栽花翁,花根屈曲蟠雙虹。 英英斗繁葩葩豐,晨霞夕霞滴不供。欻有神物射蛟龍,團團血濺搖春風。 超然花格非凡容,吳姬半嚲釵頭紅。誰人移下海中山,神仙姊妹來人閒。 人閒無玉可消斑,歌姬舞態都且閒。當時血淚亂瑤關,金槃洗面痕猶殷。 吹簫郎去先騎鸞,妝未成時情已闌。漢皋台下嬌蹣跚,曾解明珠瑤佩環。 無媒不嫁矜殊顏,自共美人香往還。霓衣同步紺雲車,麻姑面上藏丹砂。 綠鬢已墜金釵斜,酒紅不著羅衫遮。且教半笑含春華,但恐分飛成亂霞。 宜哉天下為名花,連根都種名卿家。溫溫容態孰可加,有如女德貞無邪。 共君醉倒插烏紗,從他群兒笑啞啞。
huā chū zài hǎi zhōu dōng   qiān tāo wàn làng wéi shān fēng zhī shuí shì zāi huā wēng huā   gēn pán shuāng hóng    
yīng yīng dòu fán fēng   chén xiá xiá gōng chuā yǒu shén shè jiāo lóng tuán   tuán xuè jiàn yáo chūn fēng    
chāo rán huā fēi fán róng   bàn duǒ chāi tóu hóng shuí rén xià hǎi zhōng shān shén   xiān mèi lái rén xián    
rén xián xiāo bān   tài dōu qiě xián dāng shí xuè lèi luàn yáo guān jīn   pán miàn hén yóu yīn    
chuī xiāo láng xiān luán   zhuāng wèi chéng shí qíng lán hàn gāo tái xià jiāo pán shān céng   jiě míng zhū yáo pèi huán    
méi jià jīn shū yán   gòng měi rén xiāng wǎng huán tóng gàn yún chē   miàn shàng cáng dān shā    
bìn zhuì jīn chāi xié   jiǔ hóng zhù luó shān zhē qiě jiào bàn xiào hán chūn huā dàn   kǒng fēn fēi chéng luàn xiá    
zāi tiān xià wèi míng huā   lián gēn dōu zhǒng míng qīng jiā wēn wēn róng tài shú jiā yǒu   zhēn xié    
gòng jūn zuì dào chā shā   cóng qún ér xiào