雙雙燕 除夕憶家兄

明代 王夫之
荒山百里,想殘雪初晴,應同消受。莫還似我,祇共寒壚相守。 重疊山河冷淚。更夢對、團圞春晝。讀書帷里華鐙,獻壽堂前椒酒。 辜負。當年人說。道仙苑芝英,一時三秀。山移海涸,別是人間花柳。 還聽金雞玉漏。怕天也、妒人長久。但念今夕相憐,莫問明年健否。
huāng shān bǎi   xiǎng cán xuě chū qíng   yīng tóng xiāo shòu hái shì   gòng hán xiāng shǒu    
chóng dié shān lěng lèi gèng mèng duì tuán luán chūn zhòu shū wéi huá dèng xiàn shòu táng   qián jiāo jiǔ        
dāng nián rén shuō dào xiān yuàn zhī yīng shí   sān xiù shān hǎi bié shì rén   jiān huā liǔ        
hái tīng jīn lòu tiān rén cháng jiǔ dàn niàn jīn xiāng lián wèn míng   nián jiàn fǒu