雙石

宋代 蘇軾
夢時良是覺是非,汲井埋盆故自旖。 但見玉峰橫太白,便從鳥道絕峨眉。 秋風興作煙雲意,曉日令涵草木姿。 一點空明是何處,老人真欲住仇池。
mèng shí liáng shì jué shì fēi   jǐng mái pén  
dàn jiàn fēng héng tài bái   biàn 便 cóng niǎo dào jué é méi  
qiū fēng xīng zuò yān yún   xiǎo lìng hán cǎo 姿  
diǎn kōng míng shì chǔ   lǎo rén zhēn zhù chóu chí