雙鵲

宋代 白玉蟾
蒼然東阿松,上有烏鵲枝。 雙雙噪西風,而背夕陽歸。 雙飛復雙止,長與蒼松期。 飢啄鼎(左口中邕左隹)囀巔,渴飲閩水湄。 莫苦飛太遠,咫尺成相思。
cāng rán dōng ē sōng   shàng yǒu què zhī
shuāng shuāng zào 西 fēng   ér bèi yáng guī
shuāng fēi shuāng zhǐ   zhǎng cāng sōng
zhuó dǐng   zuǒ kǒu zhōng yōng zuǒ zhuī   zhuàn diān   yǐn mǐn shuǐ méi
fēi tài yuǎn   zhǐ chǐ chéng xiāng