霜露

宋代 楊萬里
落照紅猶剩,初星白未真。 霜威能奪月,寒力故欺人。 哀鴈知誰怨,吟蛩獨我親。 老來憂患里,忍淚已沾巾。
luò zhào hóng yóu shèng   chū xīng bái wèi zhēn  
shuāng wēi néng duó yuè   hán rén  
āi yàn zhī shuí yuàn   yín qióng qīn  
lǎo lái yōu huàn   rěn lèi zhān jīn