雙柳

宋代 蘇轍
我作新堂,中庭蕭然, 雙柳寺峙。春陽既應, 千條萬葉,風渥雨洗。 如美婦人,正立櫛發, 髮長至地。微風徐來, 掩冉相繆,亂而復理。 垂之為纓,綰之為結, 屈伸如意。燕雀翔舞, 蜩蜇嘶鳴,不召而至。 清霜夜落,眾葉如剪, 顏色惟悴。永愧松柏, 歲寒不改,見嘆夫子。 聊同淵明,攀條嘯詠, 得酒徑醉。一廛粗給, 三黜不去,亦如展惠。
zuò xīn táng   zhōng tíng xiāo rán  
shuāng liǔ zhì chūn yáng yīng    
qiān tiáo wàn   fēng  
měi rén   zhèng zhì  
cháng zhì wēi fēng lái    
yǎn rǎn xiāng miù   luàn ér  
chuí zhī wèi yīng   wǎn zhī wèi jié  
shēn yàn què xiáng    
tiáo zhē míng   zhào ér zhì  
qīng shuāng luò   zhòng jiǎn  
yán wéi cuì yǒng kuì sōng bǎi    
suì hán gǎi   jiàn tàn  
liáo tóng yuān míng   pān tiáo xiào yǒng  
jiǔ jìng zuì chán gěi    
sān chù   zhǎn huì