霜寒

宋代 韓淲
冱寒日日霜如雪,地土縮高磚石裂。板橋積厚滑難乾,林葉有同裝玉屑。 朝來負暄殊不暖,過午欲晡冰更結。無風亦覺氣酸然,只是水邊梅影別。 一冬既雷仍既雨,僅可得晴霜未絕。家貧無人去拾柴,白屋何由生煖熱。 且擁敗絮莫出門,欲賦江梅詩轉拙。細思雨霜豈常霜,須見陽和變時節。 待他春色到人間,定自忘之都弗說。
hán shuāng xuě   suō gāo zhuān shí liè bǎn qiáo hòu huá nán qián   lín yǒu tóng zhuāng xiè
zhāo lái xuān shū nuǎn   guò bīng gèng jié fēng jué suān rán   zhǐ shì shuǐ biān méi yǐng bié
dōng léi réng   jǐn qíng shuāng wèi jué jiā pín rén shí chái   bái yóu shēng nuǎn
qiě yōng bài chū mén   jiāng méi shī zhuǎn zhuō shuāng cháng shuāng   jiàn yáng biàn shí jié
dài chūn dào rén jiān   dìng wàng zhī dōu shuō