霜風

宋代 陸游
十月霜風吼屋邊,布裘未辦一銖綿。 豈惟飢索鄰僧米,真是寒無坐客氈。 身老嘯歌悲永夜,家貧撐拄過凶年。 丈夫經此寧非福,破涕燈前一粲然。
shí yuè shuāng fēng hǒu biān   qiú wèi bàn zhū mián 綿
wéi suǒ lín sēng   zhēn shi hán zuò zhān
shēn lǎo xiào bēi yǒng   jiā pín chēng zhǔ guò xiōng nián
zhàng jīng níng fēi   dēng qián càn rán