【雙調】水仙子 隱者

元代 宋方壺
青山綠水好從容,將富貴榮華撇過夢中。尋著個安樂窩勝神仙洞,繁華景不 同,忒快活別是個家風。飲數杯酒對千竿竹,烹七碗茶靠半畝松,都強如相府王 宮。青山綠水暮雲邊,堪畫堪描若輞川。閒歌閒酒閒詩卷,山林中且過遣,粗衣 淡飯隨緣。誰待望彭祖千年壽,也不戀鄧通數貫錢,身外事賴了蒼天。 居庸關中秋對月 一天蟾影映婆娑,萬古誰將此鏡磨?年年到今宵,不缺些兒個;廣寒宮好快 活,碧天遙難問娥。我獨對清光坐,閒將白雪歌,月兒,你團圓我卻如何? 嘆世 時人個個望高官,位至三公不若閒。老妻頑子無憂患,一家兒得自安,破柴 門對綠水青山。沽村酒三杯醉,理瑤琴數曲彈,都迴避了膽戰心寒。
qīng shān shuǐ hǎo cóng róng   jiāng guì róng huá piē guò mèng zhōng xún zhe ān shèng shén xiān dòng   fán huá jǐng
tóng   kuài huo bié shì jiā fēng yǐn shù bēi jiǔ duì qiān gān 竿 zhú   pēng wǎn chá kào bàn sōng   dōu qiáng xiāng wáng
gōng qīng shān shuǐ yún biān   kān huà kān miáo ruò wǎng chuān xián xián jiǔ xián shī juàn   shān lín zhōng qiě guò qiǎn  
dàn fàn suí yuán shuí dài wàng péng qiān nián shòu   liàn dèng tōng shù guàn qián   shēn wài shì lài le cāng tiān 。      yōng guān zhōng qiū duì yuè
tiān chán yǐng yìng suō   wàn shuí jiāng jìng   nián nián dào jīn xiāo   quē xiē ér   guǎng hán gōng hǎo kuài
huó   tiān yáo nán wèn   é duì qīng guāng zuò   xián jiāng bái xuě   yuè ér   tuán yuán què       ?  tàn
shí rén wàng gāo guān   wèi zhì sān gōng ruò xián lǎo wán zi yōu huàn   jiā ér ān   chái
mén duì shuǐ qīng shān cūn jiǔ sān bēi zuì   yáo qín shù dàn   dōu huí le dǎn zhàn xīn hán