【雙調】清江引_情夜長四壁

元代 鍾嗣成
情 夜長四壁人靜悄,強把屏山靠。口路楚雲深,有夢無著落,俏魂靈險些兒干送了。 夜長怎生得睡著,萬感縈懷抱。伴人瘦影兒,惟有孤燈照,長吁氣一聲吹滅了。 昨先話兒說甚底,今日都翻悔。直恁鐵心腸,不管人瞧神,下場頭送了我都是你。
qíng
zhǎng rén jìng qiāo   qiáng píng shān kào kǒu chǔ yún shēn   yǒu mèng zhù luò   qiào hún líng xiǎn xiē ér gàn sòng le
zhǎng zěn shēng de shuì zháo   wàn gǎn yíng huái bào bàn rén shòu yǐng er   wéi yǒu dēng zhào   zhǎng shēng chuī miè le
zuó xiān huà ér shuō shèn   jīn dōu fān huǐ zhí nèn tiě xīn cháng   guǎn rén qiáo shén   xià chǎng tóu sòng le dōu shì