【雙調】落梅風

元代 周文質
眉間恨,心上苦,口難言把腳尖兒分付。烏靴上半痕鞋下土,忍輕將袖梢兒挪去。 樓台小,風味佳,動新愁雨初風乍。知不知對春思念他,倚闌干海棠花下。 新秋夜,微醉時,月明中倚闌獨自。吟成幾聯腸斷詩,說不盡滿懷心事。 鸞鳳配,鶯燕約,感蕭娘肯憐才貌。除琴劍又別無珍共寶。則一片至誠心要也不要? 風流士,年少客,花無名帽檐羞帶。新來頗覺略分外,相思病等閒不害。 乾坤內,山共水,論風流古杭為最。北高峰離不得三二里,回頭看鏤金鋪翠。
méi jiān hèn   xīn shàng   kǒu nán yán jiǎo jiān er fēn xuē shàng bàn hén xié xià   rěn qīng jiāng xiù shāo ér nuó
lóu tái xiǎo   fēng wèi jiā   dòng xīn chóu chū fēng zhà zhī zhī duì chūn niàn   lán gān hǎi táng huā xià
xīn qiū   wēi zuì shí   yuè míng zhōng lán yín chéng lián cháng duàn shī   shuō jìn mǎn 滿 huái xīn shì
luán fèng pèi   yīng yàn yuē   gǎn xiāo niáng kěn lián cái mào chú qín jiàn yòu bié zhēn gòng bǎo piàn zhì chéng xīn yào yào  
fēng liú shì   nián shào   huā míng mào yán xiū dài xīn lái jué lüè fèn wài   xiāng bìng děng xián hài
qián kūn nèi   shān gòng shuǐ   lùn fēng liú háng wèi zuì běi gāo fēng sān èr   huí tóu kàn lòu jīn cuì