【雙調】蟾宮曲_嘆世雞羊鵝

元代 薛昂夫
嘆世 雞羊鵝鴨休爭,偶爾相逢,堪炙堪烹。天地中間,生老病死,物理常情。有一日符到奉行,只圖個月朗風清。笑殺劉伶,荷插埋屍,猶未忘形。人生爾爾堪憐,富貴何時,又待問舍求田?想昨日秦宮,今朝漢闕,呀,可早晉地唐天!能幾許長安少年,急回頭兩鬢皤然。謾說求仙,百計千方,都不似樽前。 雪 天仙碧玉瓊瑤,點點楊花,片片鵝毛。訪戴歸來,尋梅懶去,獨釣無聊。一個飲羊羔紅爐暖閣,一個凍騎驢野店溪橋。你自評跋,那個清高,那個粗豪? 題爛柯石橋 甚神仙久占岩橋,一局揪枰,滿耳松濤。引得樵夫,旁觀不覺,晉換了唐朝。斧柄兒雖雲爛卻,褲腰兒難保堅牢。王母蟠桃,三千歲開花,總是虛謠。懶朝元石上圍棋,問仙子何爭?樵叟忘歸。洞鎖青霞,斧柯已爛,局勢猶迷。恰滾滾桑田浪起,又飄飄滄海塵飛。恰待持杯,酒未沾唇,日又平西。 快閣懷古 艤扁舟快閣盤桓,看一道澄江,落木千山。自山谷留題,坡仙閣筆,我試憑闌。問今古詩人往還,比盟鷗幾個能閒?天地中間,物我無干,只除是美酒佳人,意頗相關。 知音 問芳筵歌者何人?便折簡相招,恣意開樽。細切清風,薄批明月,何必云云。是久厭黃虀菜根,要聽他白雪陽春。翠袖殷勤,雪霽梅開,正好論文。
tàn shì
yáng é xiū zhēng   ǒu ěr xiāng féng   kān zhì kān pēng tiān zhōng jiān   shēng lǎo bìng   cháng qíng yǒu dào fèng xíng   zhǐ yuè lǎng fēng qīng xiào shā liú líng   chā mái shī   yóu wèi wàng xíng rén shēng ěr ěr kān lián   guì shí   yòu dài wèn shě qiú tián   xiǎng zuó qín gōng   jīn zhāo hàn quē   ya   zǎo jìn táng tiān   néng cháng ān shào nián   huí tóu liǎng bìn rán màn shuō qiú xiān   bǎi qiān fāng   dōu shì zūn qián
xuě
tiān xiān qióng yáo   diǎn diǎn yáng huā   piàn piàn é máo fǎng dài guī lái   xún méi lǎn   diào liáo yǐn yáng gāo hóng nuǎn   dòng diàn qiáo píng   qīng gāo   háo  
làn shí qiáo
shén shén xiān jiǔ zhàn yán qiáo   jiū píng   mǎn 滿 ěr sōng tāo yǐn de qiáo   páng guān jué   jìn huàn le táng cháo bǐng ér suī yún làn què   yāo ér nán bǎo jiān láo wáng pán táo   sān qiān suì kāi huā   zǒng shì yáo lǎn cháo yuán shí shàng wéi   wèn xiān zhēng   qiáo sǒu wàng guī dòng suǒ qīng xiá   làn   shì yóu qià gǔn gǔn sāng tián làng   yòu piāo piāo cāng hǎi chén fēi qià dài chí bēi   jiǔ wèi zhān chún   yòu píng 西
kuài huái
piān zhōu kuài pán huán   kàn dào chéng jiāng   luò qiān shān shān liú   xiān   shì píng lán wèn jīn shī rén wǎng huán   méng ōu néng xián   tiān zhōng jiān   gān   zhī chú shì měi jiǔ jiā rén   xiāng guān
zhī yīn
wèn fāng yán zhě rén   biàn 便 zhé jiǎn xiāng zhāo   kāi zūn qiè qīng fēng   báo míng yuè   yún yún shì jiǔ yàn huáng cài gēn   yào tīng bái xuě yáng chūn cuì xiù yīn qín   xuě méi kāi   zhèng hǎo lùn wén