宋代 韓琦
霜威昨夜肅天區,平曉蒿蘭一槩枯。一寤春仁入根本,只憑秋慘及皮膚。 寒鋒刺甲過矛戟,皓色禁人著鬢須。料得西風如未緊,且來枝上作明珠。
shuāng wēi zuó tiān   píng xiǎo hāo lán gài chūn rén gēn běn zhǐ   píng qiū cǎn    
hán fēng jiǎ guò máo   hào jìn rén zhù bìn liào de fēng 西 wèi jǐn qiě   lái zhī shàng zuò míng zhū