宋代 徐璣
詩鬢曉星星,霜天似水清。 風當窗眼入,冰向硯池生。 已瘦梅枝影,獨乾竹葉聲。 夜來天地潔,惟是月華明。
shī bìn xiǎo xīng xing   shuāng tiān shì shuǐ qīng  
fēng dāng chuāng yǎn   bīng xiàng yàn chí shēng  
shòu méi zhī yǐng   qián zhú shēng  
lái tiān jié   wéi shì yuè huá míng