衰病

宋代 陸游
衰病集余日,推移成老翁。 衡門隱者趣,大布古人風。 幾枝呻吟里,山川莽蒼中。 從來世緣薄,不是坐詩窮。
shuāi bìng   tuī chéng lǎo wēng  
héng mén yǐn zhě   rén fēng  
zhī shēn yín   shān chuān mǎng cāng zhōng  
cóng lái shì yuán báo   shì zuò shī qióng