首夏三首

宋代 白玉蟾
滿目晴巒總是詩,詩情飛絮逐遊絲。 雨肥碧澗落花水,風瘦青松啼鳥枝。
mǎn 滿 qíng luán zǒng shì shī   shī qíng fēi zhú yóu  
féi jiàn luò huā shuǐ   fēng shòu qīng sōng niǎo zhī