首夏病間

唐代 白居易
我生來幾時,萬有四千日。自省於其間,非憂即有疾。 老去慮漸息,年來病初愈。忽喜身與心,泰然兩無苦。 況茲孟夏月,清和好時節。微風吹袷衣,不寒復不熱。 移榻樹陰下,竟日何所為。或飲一甌茗,或吟兩句詩。 內無憂患迫,外無職役羈。此日不自適,何時是適時。
shēng lái shí   wàn yǒu qiān xǐng jiān   fēi yōu yǒu
lǎo jiàn   nián lái bìng chū shēn xīn   tài rán liǎng
kuàng mèng xià yuè   qīng hǎo shí jié wēi fēng chuī jiá   hán
shù yīn xià   jìng suǒ wéi huò yǐn ōu míng   huò yín liǎng shī
nèi yōu huàn   wài zhí shì   shí shì shì shí