首夏

宋代 陳著
花塵絮雪已茫茫,一景清和便可量。 脅霽驚風眠秀麥,尾雲疏雨健新秧。 鶯啼未怯隨春去,犬吠相催入夜長。 酒興詩情都懶散,只將清夢試藜床。
huā chén xuě máng máng   jǐng qīng biàn 便 liàng  
xié jīng fēng mián xiù mài   wěi yún shū jiàn xīn yāng  
yīng wèi qiè suí chūn   quǎn fèi xiāng cuī zhǎng  
jiǔ xìng shī qíng dōu lǎn sǎn   zhǐ jiāng qīng mèng shì chuáng