首夏

宋代 曾鞏
亂崖蒸潤滴嵯峨,苒苒生雲雨意多。 已愛破山泉漱玉,更憐垂壠麥翻波。 妖紅落後新篁出,老綠濃時野鳥過。 還與北窗添睡思,盡拋塵上養天和。
luàn zhēng rùn cuó é   rǎn rǎn shēng yún duō  
ài shān quán shù   gèng lián chuí lǒng mài fān  
yāo hóng luò hòu xīn huáng chū   lǎo nóng shí niǎo guò  
hái běi chuāng tiān shuì   jǐn pāo chén shàng yǎng tiān