守歲詩

宋代 蘇軾
欲知垂歲盡,有似赴壑蛇,修鱗半已沒,去意誰能遮?況欲系其尾,雖勤知奈何!兒童強不食,相守應歡嘩。晨雞旦勿鳴,更鼓畏添過。坐久燈燼落,起看北斗斜。明年豈無年,心事恐蹉跎。努力盡今夕,少年猶可夸。
zhī chuí suì jǐn   yǒu shé   xiū lín bàn méi   shuí néng zhē   kuàng wěi   suī qín zhī nài   ér tóng qiáng shí   xiāng shǒu yīng huān huā chén dàn míng   gēng wèi tiān guò zuò jiǔ dēng jìn luò   kàn běi dǒu xié míng nián nián   xīn shì kǒng cuō tuó jìn jīn   shào nián yóu kuā