壽林遠峰

清代 陳恭尹
與爾為同病,蹉跎四十秋。尚垂孤子淚,已白少年頭。 漫學窮彌壯,唯應老莫休。長生知有地,居處近羅浮。
ěr wèi tóng bìng   cuō tuó shí qiū shàng chuí lèi   bái shào nián tóu
màn xué qióng zhuàng   wéi yīng lǎo xiū cháng shēng zhī yǒu   chǔ jìn luó