世祖章皇帝輓詩

明代 汪琬
已致昇平胙,兼高孝治名。彌留念文母,倉卒托阿衡。 寢殿陳龍輴,離宮撤翠旌。猶傳罪己詔,嗚咽走蒼生。 南苑停調馬,東邦罷貢鷹。車書方正統,弓劍忽遐升。 玉幾嗟空設,鑾輿憶舊乘。蒼茫哀痛日,大誓復金縢。
zhì shēng píng zuò   jiān gāo xiào zhì míng liú niàn wén cāng   tuō ā héng    
qǐn diàn 殿 chén lóng chūn   gōng chè cuì jīng yóu chuán zuì zhào   zǒu cāng shēng    
nán yuàn tíng diào 調   dōng bāng gòng yīng chē shū fāng zhèng tǒng gōng   jiàn xiá shēng    
jiē kōng shè   luán 輿 jiù chéng cāng máng āi tòng   shì jīn téng