時子其泊城外姚寺因問訊之

宋代 韓淲
隔河城裡撲京塵,占得僧窗景自新。酒泛椒花知逼歲,瓶簪梅蕊欲爭春。 乾坤可是無閒客,湖海元非有旅人。老去壯心空不已,雪花垂地雨尤真。
chéng jīng chén   zhàn sēng chuāng jǐng xīn jiǔ fàn jiāo huā zhī suì píng   zān méi ruǐ zhēng chūn    
qián kūn shì xián   hǎi yuán fēi yǒu rén lǎo zhuàng xīn kōng xuě   huā chuí yóu zhēn