示子礪

唐代 王翰
我家本燕雲,皇考昔膴仕。門戶早單弱,田園久廢寘。 中原喪亂頻,骨肉不得恃。兄弟棄草野,松楸作平地。 今我雖偶存,貧病苦交至。有爾且煖眼,嗣續得不墜。 富貴人所願,詩書須爾事。頭角似稍長,難以雜童稚。 玉琢終待磨,木揉後成器。寸陰必自惜,前脩可追跂。 數數恐傷恩,斯言爾當志。
jiā běn yàn yún   huáng kǎo shì mén zǎo dān ruò tián   yuán jiǔ fèi zhì    
zhōng yuán sāng luàn pín   ròu shì xiōng cǎo sōng   qiū zuò píng    
jīn suī ǒu cún   pín bìng jiāo zhì yǒu ěr qiě nuǎn yǎn   zhuì    
guì rén suǒ yuàn   shī shū ěr shì tóu jiǎo shì shāo zhǎng nán   tóng zhì    
zhuó zhōng dài   róu hòu chéng cùn yīn qián   xiū zhuī    
shuò shuò kǒng shāng ēn   yán ěr dāng zhì