示資福諭老

宋代 蘇轍
幽居百無營,孤坐若假寐。 根塵兩相接,逆流就一意。 意念紛無端,中止不及地。 寂然了無覺,乃造真實際。 百川入滄溟,眾水皆一味。 止為潭淵深,動作濤瀾起。 動止初何心,及遇適然耳。 吾心未嘗勞。萬物將自理。
yōu bǎi yíng   zuò ruò jiǎ mèi  
gēn chén liǎng xiāng jiē   liú jiù  
niàn fēn duān   zhōng zhǐ  
rán liǎo jué   nǎi zào zhēn shí  
bǎi chuān cāng míng   zhòng shuǐ jiē wèi  
zhǐ wèi tán yuān shēn   dòng zuò tāo lán  
dòng zhǐ chū xīn   shì rán ěr  
xīn wèi cháng láo wàn jiāng