石篆詩

宋代 歐陽修
寒岩飛流落青苔,旁斲石篆何奇哉。 其人已死骨已朽,此字不滅留山隈。 山中老僧憂石泐,印之以紙磨松煤。 欲令留傳在人世,持以贈客比瓊瑰。 我疑此字非律畫,又疑人力非能為。 始從天地胚渾判,元氣結此高崔嵬。 當時野鳥踏山石,萬古遺蹟於蒼崖。 山只不欲人屢見,每吐雲霧深藏埋。 群仙發空欲下讀,常借海月清光來。 嗟我豈能識字法,見之但覺心眼開。 辭慳語鄙不足記,封題遠寄蘇與梅。
hán yán fēi liú luò qīng tái   páng zhuó shí zhuàn zāi
rén xiǔ   miè liú shān wēi
shān zhōng lǎo sēng yōu shí   yìn zhī zhǐ sōng méi
lìng liú chuán zài rén shì   chí zèng qióng guī
fēi huà   yòu rén fēi néng wéi
shǐ cóng tiān pēi hún pàn   yuán jié gāo cuī wéi
dāng shí niǎo shān shí   wàn cāng
shān zhǐ rén jiàn   měi yún shēn cáng mái
qún xiān kōng xià   cháng jiè hǎi yuè qīng guāng lái
jiē néng shí   jiàn zhī dàn jué xīn yǎn kāi
qiān   fēng yuǎn méi