石州詞

宋代 胡松年
歌闋陽關,腸斷短亭,惟有離別。畫船送我薰風,瘦馬迎人飛雪。平生幽夢,豈知塞北江南,而今真嘆河山闊。屈指數分攜,早許多時節。 愁絕。雁行點點雲垂,木葉霏霏霜滑。正是荒城落日,空山殘月。一尊誰念我,苦樵悴天涯、陡覺生華髮。賴有紫樞人,共揚鞭丹闕。
què yáng guān   cháng duàn duǎn tíng   wéi yǒu bié huà chuán sòng xūn fēng   shòu yíng rén fēi xuě píng shēng yōu mèng   zhī sài běi jiāng nán   ér jīn zhēn tàn shān kuò zhǐ shù fēn xié   zǎo duō shí jié
chóu jué yàn háng diǎn diǎn yún chuí   fēi fēi shuāng huá zhèng shì huāng chéng luò   kōng shān cán yuè zūn shuí niàn   qiáo cuì tiān dǒu jué shēng huá lài yǒu shū rén   gòng yáng biān dān quē