示侄佐

唐代 杜甫
多病秋風落,君來慰眼前。自聞茅屋趣,只想竹林眠。 滿谷山雲起,侵籬澗水懸。嗣宗諸子侄,早覺仲容賢。
duō bìng qiū fēng luò   jūn lái wèi yǎn qián wén máo   zhǐ xiǎng zhú lín mián
mǎn 滿 shān yún   qīn jiàn shuǐ xuán zōng zhū zhí   zǎo jué zhòng róng xián