十喻詩 干闥婆詩

南北朝 蕭衍
靈海自已極。 滄流去無邊。 蜃蛤生異氣。 闥婆郁中天。 青城接丹霄。 金樓帶紫煙。 皆從望見起。 非是物理然。 因彼凡俗喻。 此中玄又玄。
líng hǎi
cāng liú biān
shèn shēng
zhōng tiān
qīng chéng jiē dān xiāo
jīn lóu dài yān
jiē cóng wàng jiàn
fēi shì rán
yīn fán
zhōng xuán yòu xuán