侍御京山孫君既以績最贈其二尊人矣尚以不及終侍為永思之圖以志感王子歌以寬之

明代 王世貞
御史台中柏,啞啞烏夜啼。返哺既以乖,風木不寧棲。 子心安可窮,物理故難齊。峨峨京山阡,上有黃金題。 丹綸標玄德,彤管寫青閨。誰雲二枯骨,忽若吐雲霓。 我誦孝終篇,不為御史淒。
shǐ tái zhōng bǎi   fǎn guāi fēng   níng    
zi xīn ān qióng   nán é é jīng shān qiān shàng   yǒu huáng jīn    
dān lún biāo xuán   tóng guǎn xiě qīng guī shuí yún èr   ruò yún    
sòng xiào zhōng piān   wéi shǐ