十月十四夜月終夜如晝

宋代 陸游
月從海東來,徑尺熔銀盤,西行到峨眉,玉宇萬里寬。 幽人耿不寐,弄影清夜闌。 五城十二樓,縹緲香霧間,不知何仙人,亭亭倚高寒。 欲語不得往,悵望冰雪顏,叩頭儻見哀,容我躡素鸞。 掬露以為漿,屑玉以為餐。 泠泠漱齒頰,皓皓濯肺肝,逝將從君游,人間苦無歡。
yuè cóng hǎi dōng lái   jìng chǐ róng yín pán   西 xíng dào é méi   wàn kuān
yōu rén gěng mèi   nòng yǐng qīng lán
chéng shí èr lóu   piāo miǎo xiāng jiān   zhī xiān rén   tíng tíng gāo hán
wǎng   chàng wàng bīng xuě yán   kòu tóu tǎng jiàn āi   róng niè luán
wéi jiāng 漿   xiè wéi cān
líng líng shù chǐ jiá   hào hào zhuó fèi gān   shì jiāng cóng jūn yóu   rén jiān huān