十月十四日以病在告獨酌

宋代 蘇軾
翠柏不知秋,空庭失搖落。 幽人得嘉蔭,露坐方獨酌。 月華稍澄穆,霧氣尤清薄。 小兒亦何知,相語翁正樂。 銅爐燒柏子,石鼎煮山藥。 一杯賞月露,萬象紛醻酢。 此生獨何幸,風纜欣初泊。 逝逃顏跖網,行赴松喬約。 莫嫌風有待,漫欲戲寥廓。 泠然心境空,仿佛來笙鶴。
cuì bǎi zhī qiū   kōng tíng shī yáo luò  
yōu rén jiā yìn   zuò fāng zhuó  
yuè huá shāo chéng   yóu qīng báo  
xiǎo ér zhī   xiāng wēng zhèng  
tóng shāo bǎi   shí dǐng zhǔ shān yao  
bēi shǎng yuè   wàn xiàng fēn chóu  
shēng xìng   fēng lǎn xīn chū  
shì táo yán zhí wǎng   xíng sōng qiáo yuē  
xián fēng yǒu dài   màn liáo kuò  
líng rán xīn jìng kōng   fǎng 仿 lái shēng