十月二十九日雪四首

宋代 蘇轍
龕燈照室久妨睡,雪氣侵人不隔窗。 枕上詩成那起草,槽頭酒滴暗鳴缸。 遠來狂客應回去,高臥幽人未有雙。 猶憶新灘泊船處,堆蓬積玉撼長江。
kān dēng zhào shì jiǔ fáng shuì   xuě qīn rén chuāng  
zhěn shàng shī chéng cǎo   cáo tóu jiǔ àn míng gāng  
yuǎn lái kuáng yīng huí qu   gāo yōu rén wèi yǒu shuāng  
yóu xīn tān chuán chù   duī péng hàn cháng jiāng