十一真

明代 釋函是
積照微茫絕四鄰,望中誰是陌頭人。落花滿院疑無樹,拂草連天暗度春。 一室冰棱應自惜,萬峰珠錯豈全貧。分明共對羲軒上,更待晴暉恐未真。
zhào wēi máng jué lín   wàng zhōng shuí shì tóu rén luò huā mǎn yuàn 滿 shù   cǎo lián tiān àn chūn    
shì bīng léng yīng   wàn fēng zhū cuò quán pín fēn míng gòng duì xuān shàng gèng   dài qíng huī kǒng wèi zhēn