師繹再賦湖莊雨後佳句有惜春之意複次其韻

宋代 曹彥約
委曲東風滿萬象,家培桃李恣雄夸。 先生客里觀時態,老子詩中感物華。 雨後有花須領略。春歸無策可攔遮。 山行忘卻芳菲趣,把玩珠璣到日斜。
wěi dōng fēng mǎn 滿 wàn xiàng   jiā péi táo xióng kuā  
xiān sheng guān shí tài   lǎo zi shī zhōng gǎn huá  
hòu yǒu huā lǐng lüè chūn guī lán zhē    
shān xíng wàng què fāng fēi   wán zhū dào xié