十一月十五日忽苦

宋代 岳珂
君不見東坡昔步虎溪月,夜聽溪聲廣長舌。溪聲不斷流不枯,此段磊落真丈夫。 一生吾伊換喑嗚,嗟哉三寸予豈無。公子搢紳陳禮法,枕曲無思噤如蛤。 辯士說客談縱橫,叱牛惟解供力耕。爾來更自作奇痛,晝苦吟呻夜妨夢。 伏床啜粥猶漓浪,臠肉持將堪底用。太倉受禾三百廛,大官烹羊俱鼎膻。 瀛洲給膳稱學士,飽食端居今六年。生平元不負此舌,欲辦一奇了無說。 更憎此舌工負予,乃復累我七尺軀。鴟夷榼載鸕鶿杓,向口低眉輒前卻。 齒牙助桀復搖落,誤殺流涎孤快嚼。仰天大笑絕冠纓,舌兮腹兮誰重輕。
jūn jiàn dōng yuè   tīng shēng guǎng cháng shé shēng duàn liú   duàn lěi luò zhēn zhàng    
shēng huàn yīn   jiē zāi sān cùn gōng jìn shēn chén zhěn   jìn    
biàn shì shuō tán zòng héng   chì niú wéi jiě gōng gēng ěr lái gēng zuò tòng zhòu   yín shēn fáng mèng    
chuáng chuài zhōu yóu làng   luán ròu chí jiāng kān yòng tài cāng shòu sān bǎi chán   guān pēng yáng dǐng shān    
yíng zhōu gěi shàn chēng xué shì   bǎo shí duān jīn liù nián shēng píng yuán shé   bàn liǎo shuō    
gèng zēng shé gōng   nǎi lèi chǐ chī zài biāo 鶿 xiàng   kǒu méi zhé qián què    
chǐ zhù jié yáo luò   shā liú xián kuài jué yǎng tiān xiào jué guān yīng shé   shuí zhòng qīng