十一月晦

宋代 韓淲
沙雁徒高下,荒雞任喔咿。連山雲日過,夾澗雪霜吹。 葉徑濕仍滑,柴扉久易攲。不知詩在否,詩亦費心思。
shā yàn gāo xià   huāng rèn ō lián shān yún guò jiā   jiàn xuě shuāng chuī    
jìng shī réng huá   chái fēi jiǔ zhī shī zài fǒu shī   fèi xīn