詩一首

宋代 王禹偁
盡怪吳蘇地,瓊花冷不銷。 時賢臨水國,天氣似中朝。 密逐江雲墮,輕隨海吹飄。 影沉松塢亂,片響葦蓬焦。 粉拂龍頭舫,繒鋪雁齒橋。 煮茶收歲計,宜稻采民謠。 拔筍芽先出,欺梅蕊自凋。 誰言未盈尺,猶稱不封條。 郡守齊黃霸,明君邁帝堯。 縣官惜歌詠,翻恐笑漁樵。
jǐn guài   qióng huā lěng xiāo
shí xián lín shuǐ guó   tiān shì zhōng cháo
zhú jiāng yún duò   qīng suí hǎi chuī piāo
yǐng chén sōng luàn   piàn xiǎng wěi péng jiāo
fěn lóng tóu fǎng   zēng yàn chǐ qiáo
zhǔ chá shōu suì   dào cǎi mín yáo
sǔn xiān chū   méi ruǐ diāo
shuí yán wèi yíng chǐ   yóu chēng fēng tiáo
jùn shǒu huáng   míng jūn mài yáo
xiàn guān yǒng   fān kǒng xiào qiáo