詩一首

宋代 歐陽修
文出昇平世,禾生大有年。 四克今日月,六合古山川。 反樸次三五,古文丁一千。 王功因各定,大作不相沿。 主化布於下,人心孚自天。 上方求士切,公亦立仁先。 才行苟並至,位名尤兩全。 末由弓冶手,安比父兄肩。 幸及布衣仕,宜希守令先。 尺刀元並用,丹白具同研。 去吏多甘老,休兵坐力田。 干戈包已久,永卜本支延。
wén chū shēng píng shì   shēng yǒu nián
jīn yuè   liù shān chuān
fǎn piáo sān   wén dīng qiān
wáng gōng yīn dìng   zuò xiāng yán 沿
zhǔ huà xià   rén xīn tiān
shàng fāng qiú shì qiè   gōng rén xiān
cái xíng gǒu bìng zhì   wèi míng yóu liǎng quán
yóu gōng shǒu   ān xiōng jiān
xìng shì   shǒu lìng xiān
chǐ dāo yuán bìng yòng   dān bái tóng yán
duō gān lǎo   xiū bīng zuò tián
gān bāo jiǔ   yǒng bo běn zhī yán