詩一首

宋代 蔡襄
萬疊青山拔空起,一道長江清澈底。 隔岸蒼茫不見人,人家多在晴雲里。 匡廬五老蓬萊山,滄洲白鷺煙波間。 隨風客棹任來去,落日樵歌自往還。 絕澗孤亭倚煙樹,仿佛天台石橋路。 欲訪群仙跨鶴游。寧乘五馬專城去。 雨過棠陰滿路蹊,春深草色連庭砌。 窮簾蔀屋有惸獨,待爾重臨慰客飢。
wàn dié qīng shān kōng   dào cháng jiāng qīng chè
àn cāng máng jiàn rén   rén jiā duō zài qíng yún
kuāng lǎo péng lái shān   cāng zhōu bái yān jiān
suí fēng zhào rèn lái   luò qiáo wǎng huán
jué jiàn tíng yān shù   fǎng 仿 tiān tái shí qiáo
fǎng qún xiān kuà yóu níng chéng zhuān chéng
guò táng yīn mǎn 滿   chūn shēn cǎo lián tíng
qióng lián yǒu qióng   dài ěr zhòng lín wèi