食櫻筍二首

宋代 蘇轍
林竹抽萌不忍挑,誰家盈束伴晨樵。 籜龍似欲號無罪,食客安知惜後凋。 不願鹽梅調鼎味,姑從律呂應簫韶。 林間老死雖無用,一試冬深雪到腰。
lín zhú chōu méng rěn tiāo   shuí jiā yíng shù bàn chén qiáo  
tuò lóng shì hào zuì   shí ān zhī hòu diāo  
yuàn yán méi tiáo 調 dǐng wèi   cóng yīng xiāo sháo  
lín jiān lǎo suī yòng   shì dōng shēn xuě dào yāo