時敘火後,意不釋然,作詩解之

宋代 范成大
潘郎曉衾夢蘧蘧,舞馬竟與融風俱。 前驅炎官後熱屬,席捲不貸淵明廬。 君家十年四立壁,震風凌雨啼妻孥。 平生白眼蓋九州,閉戶不納結駟車。 清貧往往被鬼笑,付與一炬相揶揄。 井垔木刊烏鼠赭,汝則暫戲吾何辜? 天闕悠悠虎豹怒,叱閽上訴非良圖。 作詩聊復相料理,甑墮已破空踟躕。 浮生適來且適去,況此茅屋三間余。 掃除劫灰得空闊,新月恰上東牆隅。 幕天席地正可樂,為君鼓旗助歌呼。
pān láng xiǎo qīn mèng   jìng róng fēng
qián yán guān hòu shǔ   juǎn dài yuān míng
jūn jiā shí nián   zhèn fēng líng
píng shēng bái yǎn gài jiǔ zhōu   jié chē
qīng pín wǎng wǎng bèi guǐ xiào   xiāng
jǐng yīn kān shǔ zhě   zàn  
tiān què yōu yōu bào   chì hūn shàng fēi liáng
zuò shī liáo xiāng liào   zèng duò kōng chí chú
shēng shì lái qiě shì   kuàng máo sān jiān
sǎo chú jié huī kòng kuò   xīn yuè qià shàng dōng qiáng
tiān zhèng   wèi jūn zhù